Mai multe piese de la PC
Descriere
Producator: EDOBY
Compozitor: Phạm Nguyễn Tuấn Thịnh
Compozitor: Nguyễn Mạnh Cường
Compozitor: Huỳnh Công Hiếu
Versuri și traducere
Original
Anh lại muốn cùng em đi về nơi bình yên vào nắng chiều.
Phía hoàng hôn vẫn còn sương mai còn chưa hòa tan vào cánh diều.
Ngồi cạnh nhau trên đồi hoa thoảng mùi vị phấn hoa, chân trời hiện rõ qua ánh kẽ tay ánh đèn đường thị trấn xa.
Tháng mười một vào chầu hạ đông chí có đôi khi mình gắt gọng.
Gửi tặng em vài ba tô son tô duyên tình và sắc mộng. Nếu như yêu nhau mà luôn cạnh nhau thì có lẽ điều đó là quá dễ.
Nên anh chọn cách đoạn tuyệt nhau chia đôi ta trở thành cá thể.
Tháng mười hai mưa nặng hạt kiểu tiết trời nghe nắng chang, sẽ không còn khoảng cách anh được ngồi cùng em ở trên chiếc xe gắn máy.
Vỡ tan hết niềm khao khát được cùng em đi thật xa, qua rừng già biếc tựa bên vách núi bèn chim hót vang mật hoa.
Anh còn nhớ có lần tưởng chừng ta không sánh duyên, ta tìm thấy điểm tương đồng phía bên trong ánh kim.
Anh tìm kiếm chuỗi ngày đầu khi chuông cửa vang lên, và anh nhìn ngắm đóa hoa tươi -thắm tặng em giữa ban đêm.
-Lùi về sau em mãi, tiếc nuối chiếc hôn trên bờ môi em ấy.
Lòng còn đang say giấc, say giấc chiêm bao em cùng tôi lâu dài.
Để rồi anh lại có em, mình cùng nhau rớt chia.
Thôi rồi, sang đi vội, cho anh một mình lang thang phố nghiêng. . .
Phố nghiêng.
Xa xăm cuối trời sau dãy đồi nếp đi nắng vàng đang hấp hối, ngày muộn màng rồi tàn lụi áng mây gió đong đưa đi khắp lối.
Anh lặng im nghe tim mình đập có bình yên nào để trốn đây? Một chút kỷ niệm, chút hơi ấm còn vương lại trên kẽ ngón tay.
Từ lúc nào anh đã thôi không muốn chỉnh tề vì vẫn đang cô đơn.
Em bận với những riêng tư cuộc sống vui cười môi điểm trang tô son.
Anh vẫn một mình, vẫn thường xuyên ghé ngang qua bưu điện, hay tới thư viện để tìm lại những hình ảnh trong anh còn lưu niệm. Rồi đã lâu không được ghé em nói em đang cảm thấy thật tệ tối nay.
Anh vội gác lại những công việc, em ở đâu anh tới ngay.
Anh lại ngồi sau nghịch ngợm chiếc kẹp tóc em màu cánh gián, ngoài ô cửa mưa lăn thành dòng và sấm chớp vụt lên ánh sáng. Một ngày cứ thế bình thường rồi cứ cuốn trôi theo gió mùa đông.
Tháng mười hai lạnh hơn nhiều lắm nhưng giờ chẳng biết áo mới em có vừa không?
Tưởng như sương rơi mãi trên lối ai vẹn phố nghiêng, anh nhớ em và cứ vui mà cứ xem như ta đã từng có duyên. Và em, xin hãy quên đi những tháng ngày cũ đã xa xưa.
Xin hãy thôi nuối tiếc những điều gì mà ta chưa.
Ta chưa từng cho nhau một thứ nào khác ngoài chân tình, nhưng thôi với anh như vậy là đủ chỉ mong em luôn được an bình.
Tây nguyên chiều lộng gió, chân trời vỗ cánh đàn chim.
Nếu ngày sau gặp lại đó cho anh ngồi cùng hàn huyên.
Ta lật lại những trang tuổi trẻ nhật ký của Loan màu, và chả biết cảm xúc thế nào khi đọc lại những chữ ban đầu.
Lùi về sau em mãi, tiếc nuối chiếc hôn trên bờ môi em ấy.
Lòng còn đang say giấc, say giấc chiêm bao em cùng tôi lâu dài.
Để rồi anh lại có em, mình cùng nhau rớt chia.
Thôi rồi, sang đi vội, cho anh một mình lang thang phố nghiêng. . .
Phố nghiêng.
Traducere în română
Vreau să merg cu tine într-un loc liniștit în soarele după-amiezii.
Pe partea apusului, încă mai este roua dimineții care nu s-a dizolvat încă în zmeu.
Stând unul lângă celălalt pe dealul cu flori cu miros de polen, orizontul vizibil prin crăpăturile luminițelor străzilor orașului îndepărtat.
În noiembrie, în timpul solstițiului de vară și de iarnă, uneori mă simt morocănos.
Trimite-mi câteva rujuri pentru a evidenția dragostea și visele. Dacă ne-am iubi și am fi mereu împreună, poate că ar fi prea ușor.
Așa că am ales să ne despart și să ne despart pentru a deveni indivizi.
În decembrie, plouă abundent și vremea se simte caldă și însorită. Nu va mai fi un moment când voi putea sta cu tine pe motocicletă.
Rupându-mi toată dorința de a pleca departe cu tine, prin jungla albastră sprijinită de stâncă, păsările au cântat nectar.
Îmi amintesc încă o perioadă în care credeam că nu suntem destinați să fim împreună, dar am găsit asemănări în lumina aurie.
Caut primele zile când a sunat soneria și m-am uitat la floarea proaspătă - dăruită ție în miezul nopții.
- Fă-o înapoi pentru totdeauna, regretând sărutul pe buze.
Inima mea încă doarme, visând că vei fi cu mine pentru totdeauna.
Atunci te voi avea din nou, vom împărtăși împreună.
Bine, hai să mergem repede, lasă-mă să rătăcesc singur pe străzi. . .
Stradă înclinată.
Departe, la capătul cerului, în spatele unui șir de dealuri lipicioase, lumina aurie a soarelui moare, ziua este târzie și se stinge, norii și vântul se legănă peste tot.
Și-a ascultat în tăcere inima bătând, unde putea să-și ascundă pacea? Puțină amintire, puțină căldură încă rămâne între degetele mele.
Când a încetat să mai vrea să se îmbrace pentru că era încă singur?
Sunt ocupat cu viața mea privată, zâmbind și machizând buzele.
El este încă singur, oprește adesea la oficiul poștal sau mergând la bibliotecă pentru a găsi suveniruri ale amintirilor sale. Apoi a trecut ceva vreme de când nu am trecut pe aici și ai spus că te simți foarte rău în seara asta.
Îmi las repede deoparte munca, oriunde ai fi, voi veni imediat.
S-a asezat din nou pe spate, jucandu-se cu acul meu de par de culoarea gandacului. În afara ferestrei, ploaia s-a rostogolit în șuvoiele și fulgerele sclipeau de lumină. O zi normală dispare apoi odată cu vântul de iarnă.
Decembrie este mult mai rece, dar acum mă întreb dacă noua mea cămașă se va potrivi?
Pare că roua cade pentru totdeauna pe stradă, mi-e dor de tine și sunt atât de fericit că eram sortiți să fim împreună. Și tu, te rog să uiți acele zile de demult.
Te rog nu mai regreta lucrurile pe care nu le avem.
Nu ne-am dat niciodată unul altuia altceva decât sinceritate, dar asta îmi este suficient, sper doar că veți fi mereu în pace.
Central Highlands bate vântul după-amiaza, orizontul bate din aripile păsărilor.
Dacă ne întâlnim din nou într-o zi, lasă-mă să mă așez și să vorbesc.
Am dat înapoi paginile jurnalului tineresc al lui Loan și nu știu ce m-am simțit când am recitit cuvintele originale.
Fă-o înapoi pentru totdeauna, regretând sărutul pe buze.
Inima mea încă doarme, visând că vei fi cu mine pentru totdeauna.
Atunci te voi avea din nou, vom împărtăși împreună.
Bine, hai să mergem repede, lasă-mă să rătăcesc singur pe străzi. . .
Stradă înclinată.